Thứ Tư, 24 tháng 2, 2021

 CHIÊU TRÒ CHỐNG PHÁ ĐỘI LỐT “TƯỞNG NIỆM”
Nguyễn Anh

Vừa qua, 17/2 - kỷ niệm chiến tranh biên giới Việt - Trung (17/2/1979), có thể thấy trên mạng xã hội của những rận chủ lại diễn lại điệp khúc “Nhân dân không quên”, cùng các hoạt động như, “thắp hương tưởng niệm”, tuyên truyền trên mạng xã hội với hàng loạt những xuyên tạc, cho rằng chính quyền sợ Trung Quốc, né tránh trong việc nhắc tới những sự kiện liên quan chiến tranh giữa Việt Nam - Trung Quốc... Mục đích đều hướng tới kích động tâm lý bất mãn, bài xích chế độ vì đã không “thoát Trung, bài Tàu, thân Mỹ.


Nhìn đi nhìn lại trong làng rận chủ hiện nay, những gương mặt quen thuộc, tích cực trong những sự kiện này vẫn chỉ vậy, quanh đi quẩn lại vẫn là những rận chủ trong nhóm No-U như Nguyễn Thúy Hạnh, Lê Nguyên Hoàng, Mai Phương Thảo, Đặng Bích Phượng, Nguyễn Nguyên Bình, Nguyễn Xuân Diện... Ngoài những rận chủ này ra, có thể thấy trong làng rận chủ cũng chẳng còn mấy quan tâm, mặn mà gì với những hoạt động “thắp hương tưởng niệm” của số này.

Mặc dù hoạt động “thắp hương tưởng niệm” được thực hiện bởi một vài thành phần rận chủ chống đối, tuy nhiên thông qua ngòi bút của mấy trang “chống cộng” như Việt Tân, RFA... thì những hoạt động của số rận chủ này được gắn với mác “Nhân dân không quên”, “thắp hương tưởng niệm”, đồng thời không quên việc đá xéo chính quyền, xuyên tạc chủ trương của Đảng, Nhà nước, đồng thời gắn với vấn đề biển đảo để khơi dậy tư tưởng bài Trung...

Như vậy, thay vì tổ chức các hoạt động “tưởng niệm” tại nghĩa trang liệt sĩ hay một cơ sở thờ tự nào đó với mục đích, ý nghĩa nhân văn thì các cá nhân, tổ chức trên lại tổ chức hoạt động “tưởng niệm” tại khu vực công cộng, nơi có đông người dân và khách du lịch quốc tế qua lại nhằm phô trương thanh thế và gây rối trật tự công cộng, chống phá Đảng, Nhà nước.

Tuy nhiên, trong vài năm trở lại đây thì hoạt động “thắp hương tưởng niệm” của những rận chủ này đã không còn thu hút sự quan tâm, hưởng ứng của số rận chủ trong nước, không có hội, nhóm nào đủ uy tín để đứng ra kêu gọi, hô hào tổ chức. Ngay đến những hội, nhóm “có tiếng” trong việc kêu gọi, tổ chức, dẫn dắt các hoạt động liên quan “phản đối Trung Quốc” như nhóm No-U năm nay cũng bặt vô âm tín sau nhiều lần tổ chức thất bại, bị dư luận chỉ trích trong việc “đánh trống bỏ dùi”, “trùm chăn hô xung phong” trong những lần kêu gọi trước đó. Những rận chủ có hoạt động “thắp hương tưởng niệm” năm nay cũng chỉ mang tính chất nhỏ lẻ, èo uột, chủ yếu để đánh trống ghi tên, có chăng cũng chỉ mang tính chất “giữ lửa phong trào” mà thôi.

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2021

 XUNG QUANH CÂU CHUYỆN MỘT SỐ CHA MẶC ÁO DÀI KHĂN ĐÓNG ĐỂ TIẾN HÀNH THÁNH LỄ
Anton Bình An

Những ngày qua, trên các diễn đàn của cộng đoàn tín hữu Công giáo chúng ta đang bàn tán xung quanh việc một số Cha xứ đã mặc áo dài khăn đóng để dâng lễ thay vì mặc áo lễ như thường lệ và phần lớn cộng đoàn đều đang đưa ra những câu hỏi liệu việc một số Cha xứ mặc như vậy có đúng hay không và lý do tại sao các Cha lại mặc như vậy.


Về việc này, theo như được biết vào lúc 7g00 sáng ngày mùng 2 tết Tân Sửu 2021, tại Thánh đường giáo xứ Dũng Lạc, Thánh lễ đã được cử hành long trọng do Cha Chánh xứ Antôn Vũ Thanh Lịch và Cha phó xứ Micae Phạm Vũ Giang Đình đồng tế. Cha Antôn Vũ Thanh Lịch là chánh xứ và cũng là Trưởng Ban Truyền Thông giáo phận Buôn Mê Thuột và trong buổi cử hành lễ này Cha Lịch và một số người đã thay thế áo lễ bằng áo dài khăn đóng được. Và ngay lập tức khi được đăng tải trên không gian mạng cộng đoàn tín hữu trên cả nước đã có nhưng dư luận trái chiều. 

Bình luận về vấn đề này, Lm Joseph Hoàng Văn Thương thì cho rằng Những việc làm này không giúp gì cho việc canh tân Phụng vụ hay đáp ứng lòng khao khát Thiên Chúa của chúng ta, nhưng lại làm tổn hại đến tính duy nhất thuộc về nghi chế Rôma, làm chia rẽ trong việc cử hành, gây bấp bênh về mặt giáo lý, sự nghi ngờ gương mù trong Dân Chúa, đồng thời gây nhiều xáo trộn và buồn lòng nhiều tín hữu. 

Đồng thời, đã chỉ dẫn của Giáo Hội liên quan đến việc cử hành Thánh Lễ như: (1) Phẩm phục riêng cho các linh mục khi cử hành Thánh Lễ hoặc trong các nghi thức liên quan trực tiếp đến Thánh lễ là áo lễ mặc ngoài áo dài trắng và dây các phép trừ khi trù liệu cách khác (Quy chế Sách Lễ Rôma-QCSLRM số 337) (2) Phẩm phục dành cho linh mục nên được làm phép và làm tăng vẻ trang trọng của cử hành phụng vụ(QCSLRM số 335) (3) Linh mục mang dây các phép chung quanh cổ và rủ xuống ngực (QCSLRM số 340) (4) Không được sử dụng những phẩm phục khi chưa được Hội đồng Giám Mục chuẩn nhận và Tòa Thánh châu phê (QCSLRM số 342) (5) Khi có lý do chính đáng, ví dụ số linh mục đồng tế đông, thì trừ vị chủ tế, các vị đồng tế khác có thể bỏ áo lễ mà chỉ dùng áo dài trắng và dây các phép (QCSLRM số 209).

Trái ngược lại có một số người cũng cho rằng, Cha Antôn Vũ Thanh Lịch là thành viên của Uỷ Ban Đoàn Kết Công Giáo, dĩ nhiên là phải hoành tráng, khác người, để đưa Công Giáo vào Đồng Hành Cùng Dân Tộc và cũng thể hiện tinh thần yêu nước trong những ngày lễ tết của đất nước. Vậy nên việc các Cha mặc áo dài khăn đóng để dâng lễ thay vì mặc áo lễ cũng không ảnh hưởng đến việc cử hành Thánh lễ.

Thực tế, đối với người Công giáo chúng ta phẩm phục trong phụng vụ thánh (chỉ người giúp lễ và trang phục đoàn dâng lễ vật) những người không có chức thánh thì tùy từng nơi có thể thay thế về cách biểu đạt tùy nơi/ còn về phẩm phục của linh mục chủ tế thì không có được tự do sáng tác ra kiểu khác được, không có tùy hứng như ở ngoài phụng vụ được.

Theo QCSL 342, tại Việt Nam, đang khi còn cần phải nghiên cứu về lễ phục phụng vụ sao cho hợp với truyền thống dân tộc, trong khi cử hành Thánh lễ, không được sử dụng những lễ phục chưa được Hội đồng Giám mục chuẩn nhận và Toà Thánh châu phê. Vì vậy, trong dịp Tết, các tư tế không nên tự tiện sử dụng các loại áo tụng/ áo dài khăn đống… mà nên mặc phẩm phục được quy định cho những ngày lễ này là màu trắng hoặc mặc lễ phục màu vàng vốn được coi là lễ phục long trọng tại Việt Nam vì là màu vương giả quý phái (QCSL 346g, 390). Và có lẽ về việc này cần thiết sự lên tiếng của những người đứng đầu Giáo hội và những người đứng đầu giáo phận Buôn Mê Thuột để cộng đoàn tín hữu được sáng tỏ.
Vậy theo cộng đoàn tín hữu chúng ta đánh giá như thế nào về vụ việc trên như thế nào?
 NGA VÀ  MỸ, PHƯƠNG TÂY
Quyết tâm chính trị của Mỹ và phương Tây là lật đổ Putin và chính quyền nhà nước Nga. Nhưng bằng cách nào? Bằng quân sự? Mỹ-PT không muốn chết. Bằng cấm vận kinh tế? Đã làm, nhưng càng làm Nga càng mạnh, càng độc lập tự chủ và nay đã “cạn kiệt các biện pháp”. Bằng “Cách mạng màu” (CMM), bơm tiền kích động dân chúng (những phần tử căm ghét chế độ) biểu tình, bạo loạn tạo ra một Maidan Russia?


Xem ra biện pháp sử dụng CMM là khả thi nhất vì tiền bạc Mỹ-PT không thiếu, lực lượng căm ghét Putin - Nga trong giới tinh hoa, tài phiệt chính trị, kinh tế lại được Mỹ-PT nuôi dưỡng tài trợ từ năm 90 cũng không thiếu, các tổ chức ăn tiền từ nước ngoài, hoạt động vì mục đích của nước ngoài tại Nga cũng không thiếu…Tất cả những điều đó là những tiền đề, điều kiện, lực lượng “cần và đủ” để phát động một cuộc CMM.
Một nhân vật nổi tiếng là Alexei Navalny – “lãnh đạo phe đối lập chống Putin” trở thành ngọn cờ trong ván bài lật đổ Putin của Mỹ-PT của “dự án Navalny” đã được triển khai thực hiện…bắt đầu từ ngày 23/1/2021: Một cuộc biểu tình, bạo loạn trên toàn Nga đã xảy ra…

Toàn cảnh cuộc biểu tình, bạo loạn ngày 23/1 tại Nga

1. Nguyên nhân

Alexei Navalny – người đứng đầu cái gọi là tổ chức “Quỹ chống tham nhũng” (FBK) (tổ chức này đã bị Nga đưa vào danh sách “đại lý-đặc vụ nước ngoài”) đã phạm tội bị Toàn án Nga phán quyết 3,5 năm tù nhưng cho hưởng án treo. Alexei bị bệnh, xin được đưa qua Đức điều trị, vì đang thuộc diện quản chế, nên theo đề nghị của vợ Alexei, Putin đồng ý.

Tại Đức, Alexei tố cáo FSB Nga đã ám sát anh ta bằng chất độc Novichok (tất nhiên các bác sỹ Đức đồng ý như vậy). Sau một thời gian điều trị…anh ta đã sống sót và 6 tháng sau anh ta được trở về Nga.

Đến Nga, Alexei Navalny bị bắt ngay tại sân bay bởi cơ quan thi hành án (FSIN). Tòa án tuyên tạm giam Navalny 30 ngày trước khi đưa ra xét xử đề nghị của FSIN buộc Navalny thay vì án treo phải thực thi án thật vì có hành vi phạm tội trong thời gian hưởng án treo.

Đây là lý do và nguyên nhân cho một cuộc biểu tình, bạo loạn xảy ra ngày 23/1 để gây áp lực buộc Nga phải thả Navaln ra ngay lập tức.

2. Quy mô, phạm vi của biểu tình, bạo loạn

Về phạm vi, đây là một cuộc biểu tình rộng khắp toàn Nga. Theo Pravda, các hành động biểu tình (trái phép) đã diễn ra ở 110 thành phố của Nga, lập kỷ lục về các hành động biểu tình trong lịch sử hiện đại của Nga. Người Nga đã xuống đường ở các thành phố sau: Moscow, St.Petersburg, Abakan, Almetyevsk, Anapa, Angarsk….

Các hoạt động biểu tình cũng đã được tổ chức tại hàng chục thành phố ở nước ngoài: Berlin, Munich, Prague, Krakow, Helsinki, The Hague, Vienna, một số thành phố của Hoa Kỳ, Tel Aviv, Copenhagen, London, Tokyo và các thành phố khác.
Về quy mô thì không lớn, vì dàn trải.Tại Matxcova, nơi có cuộc biểu tình lớn nhất có chừng khoảng 20.000 người.

3. Đặc điểm, tính chất cuộc biểu tình, bạo loạn.

Cuộc biểu tình được huy động từ Internet, các mạng xã hội Facebook, Instagram, Twitter, TikTok, VKontakte, Odnoklassniki, cũng như dịch vụ lưu trữ video trên YouTube đã kích động kêu gọi trẻ em vị thành niên đi biểu tình.

Đa phần người ta đi biểu tình chủ yếu không phải vì Alexei mà số đó là vì có những vấn đề không ưa thích, mâu thuẫn với chính quyền địa phương. Điều này chứng tỏ ủng hộ Navalny không phải là con số những người xuống đường đã thấy.

Đây là cuộc biểu tình trái phép, có hành vi bạo loạn, lại xảy ra trong tình hình Covid-19 nên chính quyền Nga ra tay mạnh mẽ…

4. Diễn biến

Tại Matxcova nơi có cuộc đụng độ giữa người biểu tình và bạo loạn hung hãn nhất với cảnh sát chống bạo động. Người biểu tình xông vào tấn công cảnh sát chống bạo động là những hành động chính hầu như đều diễn ra toàn Nga trong các cuộc biểu tình vào ngày hôm đó…

5. Kết quả

Hơn 3.500 người đã bị giam giữ. Hầu hết mọi người bị giam giữ ở Moscow và St.Petersburg (lần lượt là 1.396 và 525 người). Những người đứng đầu các tổ chức có liên quan đến cuộc “biểu tình bất hợp pháp”, “truyền lây nhiễm dịch bệnh” đều bị bắt giữ, điều tra…

Các nhà chức trách báo cáo rằng 39 nhân viên an ninh đã bị thương trong các cuộc biểu tình. Các cơ quan điều tra đã khởi xướng và đang điều tra, khởi tố 21 vụ án hình sự sau cuộc biểu tình trái phép ngày 23/1.

Những người tham gia các cuộc biểu tình sẽ phải đối mặt với các tội khác nhau: một số sẽ bị xét xử vì hành vi côn đồ, một số khác vì tấn công các sĩ quan cảnh sát và một số khác vì thiệt hại tài sản. Hình phạt cho những việc như vậy là từ 2 đến 10 năm tù. 

Các điều khoản tương tự, cũng như các khoản tiền phạt nghiêm trọng đang chờ đợi những người liên quan đến các vụ án hình sự được khởi xướng dưới các điều khoản: “sự tham gia của trẻ vị thành niên thực hiện các hành vi trái pháp luật gây nguy hiểm cho chúng” và “kêu gọi bạo loạn hàng loạt”.
Nói chung đã có rất nhiều kẻ đang ngồi khóc rên rỉ trong tù, ăn năn, hối cãi, xin lỗi những lời muộn mằn.

Hệ quả sau cuộc biểu tình, bạo loạn ngày 23/1.

Đây là một cuộc biểu tình bất hợp pháp, có 3 tính chất rất nghiêm trọng: thứ nhất là tính bạo loạn, thứ hai xúi dục trẻ em vị thành niên làm lá chắn sống và thứ 3 diễn tra trong tình trạng đại dịch Covid-19 lây nhiễm mạnh (lây nhiễm).

Thực chất của cuộc biểu tình là Mỹ-PT cố vớt vát “dự án Navalny” đang bị phá sản bởi chính quyền Putin trong năm qua đã tiến hành những biện pháp ngăn chặn, phá tan những “cơ sở hạ tầng” CMM mà Mỹ-PT đã gây dựng bao năm qua bởi những dự luật, sắc lệnh mà Putin đã ký nhằm vào “lực lượng cột thứ năm”…

Vì thế chính quyền Nga ra tay rất mạnh mẽ…

Ngoài việc mở các vụ án hình sự, truy tố những kẻ cầm đầu cuộc biểu tình tội không thể tha bị toàn dân Nga phẫn nộ là “xúi dục trẻ em vị thành niên”, tội “lây nhiễm cộng đồng”…thì các cơ quan nước ngoài như Đại sứ Mỹ tại Matxcova kích động biểu tình, các mạng xã hội như Facebook, Instagram, Twitter, TikTok, VKontakte, Odnoklassniki…cũng bị thực thi.

Các nghị sỹ Nga đang yêu cầu chính quyền Putin mạnh tay trục xuất đại sứ Mỹ tại Matxcova (chúng tôi sẽ nói rõ vào phần sau). 

Dịch vụ Liên bang giám sát Truyền thông, Công nghệ thông tin và Truyền thông đại chúng Nga (Roskomnadzor) ngay và luôn ra điều bổ sung, theo đó, ngoài việc vi phạm thủ tục hạn chế quyền truy cập vào thông tin bị cấm (phạt 800-4 triệu rub) thì nay nếu tái phạm sẽ phạt 1/10 tổng số tiền doanh thu hàng năm.

Có thể nói, cuộc biểu tình bất hợp pháp ngày 23/1 là một cuộc kiểm tra sức mạnh được chi rất nhiều tiền nhưng không mang lại kết quả đẫm máu như người tổ chức muốn. Chính quyền Nga đã chuẩn bị kỹ, cả những xe thùng nhốt phạm nhân, trại giam…

Lực lượng chống bạo động Nga không cần vòi rồng, hơi cay, xe thiết giáp đặc chủng như Mỹ, Pháp…mà chỉ bằng dùi cui đã dẹp ngay cuộc biểu tình trong ngày. Đây là một thành công lớn mà duy nhất một sai lầm nhỏ là một cảnh sát đã đá vào bụng một phụ nữ 54 tuổi trong đoàn biểu tình tại St.Petersburg.

Hành động quyết liệt, đúng pháp luật của cảnh sát và cùng với sự phối hợp của cơ quan điều tra, truy tố thực thi luật…đã khiến cho những kẻ cực đoan, khiêu khích run sợ và những kẻ cầm đầu hoang mang bởi án tù mà Luật Nga đã ban ra.

Người ta đang tuyên bố là sẽ tổ chức biểu tình tiếp vào thứ Bảy và Chủ Nhật tuần này. Chúng ta chờ xem…

LNT.

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2021

 KHÔNG PHẢI CỨ MUỐN LÀ ĐƯỢC!
Ngạn ngữ Pháp có câu: “Muốn là được” (Vouloir c’est pouvoir), nhưng trong thực tế không phải lúc nào cũng muốn là được. 


Thực dân Pháp có muốn giữ mãi ba quốc gia trên bán đảo Đông dương làm thuộc địa để khai thác tài nguyên không? Có, rất muốn là khác. Mỹ có muốn chiếm mãi miền nam Việt Nam làm căn cứ và làm bàn đạp để khống chế các nước đông bắc Á và đông nam Á không? Có chứ. Mỗi năm đổ cả tỷ USD vào mảnh đất này, chẳng lẽ không màng đến lợi lộc gì.

Nhưng muốn là một chuyện, song làm được hay không lại là chuyện khác.

Năm 1954, tòa thánh Vatican đưa Ngô Đình Diệm về Việt Nam rất muốn Diệm sẽ biến cái VNCH, một tổ chức nhà nước pháp quyền thành thần quyền. Âm mưu thì như thế nên gia đình họ Ngô ra sức khủng bố các tôn giáo khác nhất là Phật giáo, rồi đến Cao Đài, Hòa Hảo. Kết cục Diệm có làm được không? Không. Chẳng những vậy mà chỉ chín năm sau (1954-1963), gia đình họ Ngô đã bị đồng đảng giết chết.

Đế quốc Mỹ, sau thất bại năm 1975, thầy trò ngụy quyền ngụy quân chạy trối chết sang tận bên kia bán cầu. Lấy nước Mỹ làm căn cứ địa, mang mộng “phục cuốc”. Chính quyền Mỹ tin tưởng sẽ có ngày trở lại miền nam Việt Nam, lần này không phải bằng súng đạn mà bằng “củ cà rốt”, lấy đó nuôi dưỡng đám phản động trong nước, thực hiện cuộc cách mạng màu, cách mạng hoa hồng hay hoa cứt lợn gì đó, như viên ngoại trưởng Kissinger đã nuôi hy vọng, rằng “Hai mươi năm sau chúng ta (Mỹ) sẽ trở lại Việt Nam. Những gì bom đạn không thể làm được thì sức mạnh của đồng đô-la sẽ giải quyết, người Việt Nam sẽ đón chúng ta như những vị ân nhân”.

Từ ngày Kissinger nói câu này (1972) đến nay đã trải qua gần 50 năm rồi, tức là đã qua 2 lần rưỡi cái hai mươi năm mà Việt Nam vẫn là một nước độc lập, thống nhất và chủ nghĩa xã hội. Phải chăng, Mỹ muốn là một chuyện, thực hiện được không lại là chuyện khác.

Ngày 28 tháng 1 năm 1979, Đặng Tiểu Bình sang thăm Mỹ thì đến tháng Hai cùng năm, Trung quốc xua 600 ngàn quân sang đánh Việt Nam, nhằm đánh chiếm toàn bộ miền tây bắc của Việt Nam, định rằng chỉ sau một tuần lễ sẽ tiến vào Hà Nội, sau đó thì bao vây kinh tế và liên tục pháo kích ở vùng biên giới, đánh chiếm các đảo đá, bãi ngầm ở biển đông nhằm mục đích khống chế Việt Nam, làm cho Việt Nam không thể phát triển. Thực tế thì sao? Việt Nam vẫn phát triển hơn khối nước. Rất nhiều nước trên thế giới đã và đang là bạn của Việt Nam, trong khi đó quốc gia định dạy cho Việt Nam một bài học thì nay lại bị rất nhiều nước lên án và nghi ngờ.

Một tin chưa chính thức, rằng nước Mỹ sắp cử tân đại sứ sang Việt Nam. Ngài đại sứ này đương nhiên thuộc đảng Dân chủ, mà đảng này có truyền thống đi gieo rắc dân chủ, nhân quyền của nước Mỹ, bất chấp khách hàng có ưng mua, ưng tiếp nhận hay không. Cách của mấy vị tổng thống Dân chủ xưa nay là bỏ tiền ra nuôi một bầy rận, nếu không đủ sức để hút máu thì cũng làm cho dân nước đó ngứa ngáy khó chịu. Nghe đâu, ngài tân đại sứ cũng có ý định đó. Thế là ngài muốn làm cho xã hội ta mất ổn định, song liệu có làm được không, lại là câu chuyện khác.

Câu ngạn ngữ của Pháp lúc này sẽ là “Không phải cứ muốn là được” (Mais vouloir n’est pas juste pouvoir)./. 

Hình trong bài: Cuộc tháo chạy tháng Tư, 1975 

Ph. T. Kh.

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2021

 GÓC BỐ ĐỜI: THẺ NHÀ BÁO = THẺ VẠN NĂNG ???
Mới đây, trên mạng xã hội xuất hiện 1 đoạn clip của một “ nhà báo “ tên là Lê Doãn Hưng công tác tại báo Tuổi Trẻ và Pháp Luật, trong clip anh “ nhà báo “ này có giơ cái thẻ nhà báo như một tấm thẻ bài của “ cẩm y vệ “ đời nhà Minh năm xưa cà chốt khai báo y tế, và bị 1 đồng chí Cảnh sát giao thông nhắc nhở. 



Như thường lệ, vẫn là chiêu bài cũ rích, anh lôi điện thoại dí thẳng vào mặt đồng chí CSGT quay clip, xong lôi thẻ nhà báo ra để làm bình phong và gào lên rằng Phà ôi, CSGT “ gắt gỏng “ với người dân.

Sau đó là một bài báo với cái tít như mèo mửa, trong bài báo lại còn thêu dệt thêm chữ “ clip do người dân cung cấp “ trong khi chính anh Hưng lại là người quay, riêng khoản gian dối, viết bài thiếu trung thực, dùng tờ báo với động cơ để trả thù cá nhân là hành vi không thể chấp nhận nổi trong hoạt động báo chí mặt khác câu chữ của một bài báo thì lủng cà lủng củng cố tình gán ghép tình huống xấu cho đồng chí CSGT nhưng lại không ý thức được mình cần phải chấp hành tốt về việc khai báo y tế bắt buộc khi bị nhắc nhở, IQ đổ trường báo bằng điểm cộng đánh dưới thắt lưng quần thì chắc chỉ đến vậy mà thôi.

Các bạn nhà báo ạ, không bao giờ có một cơ chế nào ràng buộc thật sự trong khuôn khổ pháp luật để bảo vệ cho chính các bạn nếu như các bạn cứ tác nghiệp theo kiểu bố đời, và coi tác nghiệp báo chí là thi hành công vụ, là những yêu sách mất dạy, là những đòi hỏi mang tính chất truyền thông mà đội ngũ phóng viên và nhà báo các bạn có quyền công nhiên vỗ ngực thách thức luôn cả lực lượng hành pháp như công an dưới vỏ bọc là công vụ.

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2021

 LÊN ÁN HÀNH ĐỘNG VI PHẠM CHỦ QUYỀN VIỆT NAM TẠI ĐẢO ĐÁ VÀNH KHĂN
Nga Mi

Ngày 16/02/2021, Công ty công nghệ Simularity's South China Sea Rapid Alert Service có trụ sở tại Mỹ công bố những hình ảnh về Đá Vành Khăn cho thấy Trung Quốc có những hoạt động mới ở vùng nước này kể từ cuối năm 2020 trong bối cảnh đại dịch COVID-19. Hình ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy Trung Quốc tiếp tục hoạt động xây dựng trái phép trên hòn đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam này. Hành động của Trung Quốc là vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam và trái ngược các quy tắc Ứng xử trên Biển Đông (COC). 


Để thực hiện chiến lược “Con đường tơ lụa trên biển”, Trung Quốc đã có những hành động ngang ngược và đi ngược lại lợi ích chung của các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á cũng như tuyên bố của Bộ Ngoại giao Trung Quốc. Trung Quốc đã đẩy mạnh các hoạt động của mình trong tất cả các lĩnh vực từ đánh cá, nghiên cứu khoa học đến thăm dò khai thác dầu khí với những động thái khác nhau. Hàng năm, Trung Quốc tái áp đặt lệnh cấm đánh cá ở Biển Đông vào các tháng 6 và 7, thường xuyên cử tàu ngư chính vây bắt, xử phạt nặng ngư dân các nước bị coi là vi phạm lệnh cấm. Từ năm 2010, Trung Quốc cử tàu ngư chính ra khu vực quần đảo Trường Sa để hộ tống, hỗ trợ ngư dân Trung Quốc khai thác ở đây và bắt giữ ngư dân nước khác, kể cả vào những tháng không thuộc thời gian áp đặt lệnh cấm đánh cá của họ, hay va chạm với lực lượng tuần tra, thực thi pháp luật của các bên tranh chấp khác. Trong lĩnh vực dầu khí, ngoài việc đầu tư lớn để nâng cao khả năng thăm dò, khai thác ở Biển Đông, Trung Quốc còn gây sức ép với các tập đoàn dầu khí nước ngoài buộc họ rút khỏi các dự án trong khu vực và sẵn sàng tiến hành cản phá trên thực địa hoạt động thăm dò, khai thác của các quốc gia khác, kể cả ở những khu vực không lân cận hai quần đảo bị tranh chấp.

Trong bối cảnh thế giới đang kêu gọi sự đoàn kết và hỗ trợ chống đại dịch Covid-19 thì Trung Quốc đã có những hành động đi ngược lại lợi ích chung. Mặc dù đã nhiều lần các quốc gia trên thế giới, các nước ASEAN, các học giả đều lên tiếng phản đối và đưa ra những chứng cứ xác thực về các hành động vi phạm pháp luật quốc tế của Trung Quốc trên Biển Đông nhưng Trung Quốc vẫn bất chấp và phớt lờ các ý kiến trên.

Rõ ràng, Trung Quốc đang lợi dụng việc các nước phải tập trung chống lại đại dịch Covid-19 hòng đạt được “những mục tiêu chiến lược” mà nước này đề ra trên Biển Đông. Vì vậy, những hành vi sai trái của Trung Quốc cần sự phản đối mạnh mẽ hơn nữa của cộng đồng quốc tế.